Blog này là nơi mình quay về để trốn mỗi khi có chuyện buồn, ban đầu là vậy. Nó như một vùng đất âm u, an toàn và đơn điệu, cách biệt khỏi thế giới bên ngoài, nơi chỉ có mình và những suy tưởng của bản thân. Bao nhiêu cảm xúc mình đều trút cả vào nơi này, nên có thể nói rằng bạn đã đặt chân vào một nơi rất riêng tư của mình đấy.

Có một sự kiện đã giúp mình rời xa Đảo mãi mãi. Không phải vì mình không quay về đây và viết nữa, mà mình đã thôi không còn là một cô bé con chạy trốn vào góc Đảo mỗi khi đau buồn. Mình đã mạnh mẽ hơn rồi, và GM đã giúp mình làm được điều đó. Bây giờ mình có thể khóc lóc, có thể cảm thấy như trời sập nhưng mình đủ mạnh mẽ để đối diện với những khó khăn đó.

Vậy nên mình mở rộng cánh cửa Đảo này để chào đón tất cả các bạn. Nơi này vẫn sẽ có những cảm xúc rất riêng tư (và vì thế được set ở private). Nhưng cũng có những điều mình tai nghe mắt thấy, trái tim cảm nhận được và muốn chia sẻ với mọi người. Mình biết nó có thể trẻ con, có thể chưa đúng, nhưng mình không viết nhằm khẳng định điều gì cả, chỉ là nè, những suy nghĩ của mình đây, mong là có thể giúp được cho bạn.

Chào mừng bạn đến Đảo. Mong rằng nơi đây sẽ giúp bạn thật nhiều, như nó đã đưa mình đi qua cả một thời chập chững.